Phương án thiết kế đạt giải nhì cuộc thi kiến trúc tại Bình Định.

Từ ký ức nhà chòi đến giải thưởng kiến trúc – Một câu chuyện mang tên Diệp Lục

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi chiều muộn, khi mặt trời còn lững thững treo lơ lửng trên những thửa ruộng. Tôi theo ba mẹ ra đồng, đi ngang qua những căn nhà chòi tre lợp lá, đứng nghiêng mình giữa cánh đồng như những chú lính canh gầy guộc.

 

Nhà chòi – đối với người lớn là nơi canh tác, trú mưa, cất nông cụ. Nhưng với lũ trẻ chúng tôi, đó là lâu đài tre, là nơi mơ mộng, là sân khấu của những cuộc phiêu lưu không giới hạn.


Tôi từng ngồi đó, nghe tiếng gió luồn qua những khe ván, nhìn lên bầu trời đầy sao, tưởng tượng mình là một nhà du hành khám phá vũ trụ, trong khi xung quanh chỉ là tiếng dế kêu, mùi đất ẩm và ánh sáng leo lét của đom đóm.

Một thiết kế chạm vào ký ức

 

“Khu vườn Diệp Lục” không bắt đầu từ giấy vẽ – nó bắt đầu từ một mảnh ký ức.
Chúng tôi không muốn dựng nên một “công trình” – mà muốn tái hiện một thế giới mà nhiều người đã bỏ quên:

  • Những nhà chòi bằng tre, gỗ, ánh lên như những chiếc đèn lồng lơ lửng trong chiều.
  • Cấu trúc tầng lớp như trò chơi xếp hình của tuổi thơ – đơn giản, linh hoạt, và lôi cuốn.
  • Không gian mở – để gió lùa, nắng chiếu, và người ta có thể cảm nhận được thiên nhiên bằng cả da thịt, giác quan. 
 

Tưởng là hoài niệm – hóa ra là mong muốn chung của một thế hệ

Có những điều tưởng như bé nhỏ, nhưng khi được gợi lại, ai cũng thấy mình trong đó.
Bởi vì trong chúng ta, ai mà chưa từng leo lên một chòi canh, dựng một túp lều, mơ làm chủ một góc trời?

“Khu vườn Diệp Lục” không chỉ là một công trình kiến trúc sinh thái, mà là một lời thủ thỉ nhẹ nhàng với tuổi thơ, một cách nói rằng:

“Chúng ta có thể lớn lên, nhưng những giá trị mộc mạc thì vẫn đáng gìn giữ. Kiến trúc – nếu biết lắng nghe – có thể đưa ta quay về, và từ đó đi tới.”

 

Cảm ơn người đã “vẽ lại tuổi thơ”

Cảm ơn KTS Nguyễn Minh Thuận (MM2 Quy Nhơn) – người đã thắp sáng những ký ức đó thành một thiết kế giành giải thưởng danh giá tại Hội trại Kiến trúc sư Bình Định 2024.
Không chỉ là vinh dự cho cá nhân anh, mà là một món quà cho cả team Milimet Vuông, cho những người yêu kiến trúc mang bản sắc – và cho cả những đứa trẻ lớn lên từ ruộng đồng.

Từ ký ức nhà chòi đến giải thưởng kiến trúc – Một câu chuyện mang tên Diệp Lục

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi chiều muộn, khi mặt trời còn lững thững treo lơ lửng trên những thửa ruộng. Tôi theo ba mẹ ra đồng, đi ngang qua những căn nhà chòi tre lợp lá, đứng nghiêng mình giữa cánh đồng như những chú lính canh gầy guộc.

Nhà chòi – đối với người lớn là nơi canh tác, trú mưa, cất nông cụ. Nhưng với lũ trẻ chúng tôi, đó là lâu đài tre, là nơi mơ mộng, là sân khấu của những cuộc phiêu lưu không giới hạn.
Tôi từng ngồi đó, nghe tiếng gió luồn qua những khe ván, nhìn lên bầu trời đầy sao, tưởng tượng mình là một nhà du hành khám phá vũ trụ, trong khi xung quanh chỉ là tiếng dế kêu, mùi đất ẩm và ánh sáng leo lét của đom đóm.

 

Một thiết kế chạm vào ký ức

“Khu vườn Diệp Lục” không bắt đầu từ giấy vẽ – nó bắt đầu từ một mảnh ký ức.
Chúng tôi không muốn dựng nên một “công trình” – mà muốn tái hiện một thế giới mà nhiều người đã bỏ quên:

  • Những nhà chòi bằng tre, gỗ, ánh lên như những chiếc đèn lồng lơ lửng trong chiều.
  • Cấu trúc tầng lớp như trò chơi xếp hình của tuổi thơ – đơn giản, linh hoạt, và lôi cuốn.
  • Không gian mở – để gió lùa, nắng chiếu, và người ta có thể cảm nhận được thiên nhiên bằng cả da thịt, giác quan.
 

Tưởng là hoài niệm – hóa ra là mong muốn chung của một thế hệ

Có những điều tưởng như bé nhỏ, nhưng khi được gợi lại, ai cũng thấy mình trong đó.
Bởi vì trong chúng ta, ai mà chưa từng leo lên một chòi canh, dựng một túp lều, mơ làm chủ một góc trời?

“Khu vườn Diệp Lục” không chỉ là một công trình kiến trúc sinh thái, mà là một lời thủ thỉ nhẹ nhàng với tuổi thơ, một cách nói rằng:

“Chúng ta có thể lớn lên, nhưng những giá trị mộc mạc thì vẫn đáng gìn giữ. Kiến trúc – nếu biết lắng nghe – có thể đưa ta quay về, và từ đó đi tới.”

Cảm ơn người đã “vẽ lại tuổi thơ

Cảm ơn KTS Nguyễn Minh Thuận (MM2 Quy Nhơn) – người đã thắp sáng những ký ức đó thành một thiết kế giành giải thưởng danh giá tại Hội trại Kiến trúc sư Bình Định 2024.
Không chỉ là vinh dự cho cá nhân anh, mà là một món quà cho cả team Milimet Vuông, cho những người yêu kiến trúc mang bản sắc – và cho cả những đứa trẻ lớn lên từ ruộng đồng.

 

TƯ VẤN MIỄN PHÍ
Bài viết liên quan
  • Thiết kế Homestay ven biển Đà Nẵng kiến trúc Địa Trung Hải, có hồ bơi riêng và không gian chữa lành, Thận Homestay, Đà Nẵng.

    Một trong những yếu tố quan trọng giúp công trình này trở thành một Homestay nghỉ dưỡng đúng nghĩa chữa lành chính là cách tổ chức không gian trong và cả ngoài nhà. Thay vì dành toàn bộ diện tích cho xây dựng, kiến trúc sư đã chủ động “hy sinh” một phần diện tích để tạo nên một khoảng sân trước trồng cây kết hợp hồ bơi, nơi trở thành trung tâm trải nghiệm của toàn bộ ngôi nhà.
  • Homestay giữa rừng thông mơ mộng ở Đà Lạt, không gian sân vườn lãng mạn, nội thất tiết kiệm chi phí, Huy Homestay, Đà Lạt.

    Milimet Vuông đã không xây dựng một “công trình du lịch” theo nghĩa thông thường, mà tạo nên một tác phẩm sống, nơi mỗi du khách đều có thể tìm thấy cho mình một khoảng lặng. Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn vàng hắt qua mái ngói, bóng cây in trên tường trắng, cả ngôi nhà như hòa tan vào thiên nhiên. Đó chính là cảm giác “đủ”, là không nhiều, không ít, không phô trương, chỉ vừa vặn để chạm đến sự an yên sâu thẳm trong lòng người.
  • Tiệm cà phê sân vườn kết hợp trong nhà và khu vui chơi trẻ em không gian mở, Moana Coffee, tea & Juice.

    Một thiết kế thành công không nằm ở việc dùng gỗ gì, ghế kiểu gì hay đèn kiểu Hàn hay Nhật. Mà nằm ở việc bạn hiểu khách của mình ra sao, tạo được trải nghiệm gì cho họ, và khiến họ kể lại với bạn bè như thế nào.
    Bởi vì quán cà phê không sống nhờ 1 lần khách đến chụp ảnh. Mà sống nhờ việc họ quay lại, hoặc rủ bạn họ đến cùng. Sống được nhờ việc khách hàng mới liên tục không ngớt.
    Nếu bạn đang chuẩn bị mở quán, hoặc cần chỉnh sửa lại không gian...
  • Homestay kiến trúc Địa Trung Hải Ven Biển Lâm Đồng, Doris's Homestay.

    Nắng chiều chỉ là một thử thách nhẹ nhàng để kiến trúc sư sáng tạo nhiều hơn, thiết kế kỹ hơn, và trân trọng từng milimet vuông nhà mình đang thiết kế. Mà biết đâu, sau vài mùa hè, bạn lại thấy yêu luôn cái nắng chiều ấy, vì nhờ nó mà bạn đã biến một căn nhà bình thường thành nơi “tắm nắng” tuyệt vời, vừa đỡ thiếu vitamin D vừa xịn mà còn miễn phí.